Tai nạn thương tâmNgày 08 tháng 09 năm 2012
Sáng hôm đó tôi thức dậy khá sớm khi bắt đầu có ánh bình minh buổi sáng, và đúng lúc tôi nhận đc lời mời của thằng bạn thân là "tí nữa khoảng 8h m đưa t ra bến xe lấy tiền và đồ nhé! Bố t vừa gửi theo xe ôtô lúc sáng sớm" tôi chẳng ngần ngại gì và nhận lời ngay. Tôi và ng bạn ra khỏi phòng khoảng lúc hơn 8h và phi thẳng ra bến để kịp lấy đồ, đúng thật là như vậy, khi chúng tôi ra đến bến xe thì đồ gửi theo xe ôtô đã về đến bến, chúng tôi nhận đồ và xếp đồ quay trở lại phòng. Khi chúng tôi đang trên đường trở về thì khi đang đi trên đường chính hướng từ bến xe chạy ra phường Thịnh Đán. Khi chúng tôi đi đến đoạn đường đối diện ngã ba đường Z115 thì đột nhiên có 1 chiếc xe taxi Mai linh kg bật đèn tín hiệu xin đường và tạt ngang sang đường Z115, khiến tôi kg kip xử lý và tôi đã bị đâm vào đoạn đầu xe taxi và bật tung ng ra khỏi xe máy và santô 3 vòng tiết đất kg an toàn khiến tôi bị thương khá nặng phải nhập viện A cấp cứu điều trị. Lúc đó tôi đang trog trạng thái hôn mê bất tỉnh đầu óc choáng váng tôi gần như muốn tắt thở, có lẽ là do vụ va trạm khá nặng. Còn thằn b mình thì kg bị sao, thật là quá may mắn cho b, còn tôi thì đã nhập viện A, lúc đó khắp thân mh đau đớn đau đến mức khiến tôi kg thể nào mà cử động nổi, tôi nghĩ mh đã bị gãy chân và gãy xương sườn thứ 9, 10. Nhưng may mắn cho tôi kg bị gãy xương, mà chỉ bị bầm tím, chân thì bị khâu 6 mũi, tôi nằm tê liệt tại giường bệnh vì lúc đó tôi kg thể nào cử động đc. Trong những ngày đó tôi đã đc những ng bạn chăm sóc cho, ngủ cùng giường vs tôi, tôi biết ng bạn ngủ cùng tôi chắc kg ngủ đc, vì 1 phần tâm lý, 1phần do chỗ lạ,và đặc biệt là sự lo lắng cho sức khoẻ tôi, và tôi tối hđó thì khác vì tôi đã bị uống thuốc ngủ. Sáng hsau khi tôi tỉnh dậy thì tôi nhìn sắc mặt b tôi kg đc tốt cho lắm, tôi biết b tôi rất mệt và khổ vì tôi! Lúc tôi đang nằm việu thì có bà, có rất đông những ng bạn, những ng anh, chị đã đến thăm hỏi sức khoẻ, động viên tôi sớm khoẻ mạnh, tôi lúc đó rất buồn, tôi buồn vì tôi đã làm khổ bản thân mh và làm khổ những ng khác. Tôi chỉ biết cũi mặt xuống và ứa nc mắt! Tôi kg biết mh phải làm thế nào để trả hết những công ơn đó đc nữa? Tôi kg muốn trả ơn theo kiểu tôi đã phải chịu. Tôi chỉ muốn một điều rằng: " Tôi muốn mọi ng đều luôn khoẻ mạnh và sống tốt trong cuộc đời mh, đó là niềm vui lớn nhất mà tôi có thể trả ơn!''
Tôi chúc mọi ng có một cuộc sống thật tốt!
Nhật ký buồn
(Hà Văn Tuấn) <=Quay về trang chủ